#90 My Sun Protection Story

Tâm Sự Chuyện Bôi Kem Chống Nắng

Tớ chỉ bắt đầu bôi kem chống nắng từ hồi 24-25 tuổi, quãng 3-4 năm gần đây. Mà thời gian đầu còn bữa đực bữa cái, hoặc dùng không đủ lượng.

Bây giờ khá nhiều bạn trẻ đã bắt đầu tìm hiểu về dưỡng da, trang điểm, kem chống nắng từ… 15 tuổi. Tớ thì… 17 tuổi, có lần tí toáy thử kem chống nắng của Sunplay, bôi xong mặt hơi trắng hơn bình thường một tí, cô bạn hỏi luôn mày trang điểm à? Học sinh cấp 3 khoảng những năm 2005 chẳng ai trang điểm cả, việc làm đẹp như kiểu là tội lỗi. Tớ bảo không, tao bôi kem chống nắng nhưng cô bạn dù thân vẫn không tin. Thế là tớ cũng chẳng dùng kem chống nắng nữa =)) Sành điệu thì chỉ nhuộm tóc, đi xe tay ga, chứ đánh son, phấn phiếc này nọ không bao giờ. Đôi lúc người nhà đi HQ với Nhật về tặng cho mẹ tớ mấy bộ kem dưỡng da, dùng không đến mẹ lại cho tớ, nên thi thoảng tớ cũng bôi trát ít Skinfood và SK-II cho da mịn =)) <đúng nông dân luôn, 18 tuổi đã SK-II>

Quotes-About-Traveling-Part-II

Những năm tháng đầu tuổi 20 trôi qua với những chuyến đi phượt dài ngày… Tớ cưỡi lạc đà đi sa mạc 3 ngày 2 đêm ở Jodhpur, Ấn Độ mà không bôi tí kem chống nắng thì bạn phải hiểu là độ ngờ nghệch về dưỡng da của tớ như thế nào. Khi đó chỉ nghĩ đơn thuần là bôi kem chống nắng cho đỡ đen, mà thôi đen sẵn rồi khỏi bôi đi! Hành trang đi phượt vài tháng là cái balo 10 kí (toàn quần áo, và vài quyển sách), tuyệt nhiên chẳng bao giờ có lọ kem chống nắng. Giữa trưa nắng vỡ đầu ở Bagan, Myanmar vẫn hùng hục đạp xe, phi từ nhà nghỉ ra Old Town để xem chùa, chèo thuyền kayak ở Luang PraBang chọn giờ đẹp nhất là 1-4h chiều, tối về chân lằn rõ vệt da cháy nắng, lên đỉnh Pilatus ở Lucerne gần mặt trời thế mà không kính, không mũ :(( chưa kể vô số lần đi bộ giữa trời nắng và nóng như đổ lửa để tìm nhà nghỉ, tìm chỗ ăn, đi ra bến xe, trạm tàu… khắp từ Chiang Mai cho đến New Dehli. Đi biển thì cứ hứng lên là lôi sách với báo ra nằm đọc trên bờ từ Koh Samui đến cái đảo-gì-bỗng-dưng-quên-tên ở gần Cebu, Philippines. Tớ cũng học đòi phơi nắng như Tây, đơn giản vì tớ yêu nắng kinh khủng sau những ngày sống ở xứ sở sương mù ngày nào cũng trời cũng u ám một màu xám xám. Mỗi lần đi chơi về là mẹ xót xa nhìn tớ, kiểu tao đẻ mày ra để mày lang bạt phiêu liêu rồi đen nhẳng hết cả người thế này à? Và khi ở London bất cứ dịp hiếm hoi nào nắng chói chang, tớ lại làm bánh sandwich cùng bạn ra St James Park ngồi ăn, tán chuyện và tắm nắng =)) Nói ra tớ không thấy xấu hổ, cũng không hối hận. Tuổi trẻ chỉ có 1, ai cũng đã từng có thời bồng bột ngu dại.

travel-quote

Nhưng hồi đó ai gặp tớ cũng khen da đẹp, và hỏi cách chăm sóc da. Tớ đi gội đầu, đi shopping, đi ăn, gặp bạn mới, đồng nghiệp mới và cả những người hết sức random xa lạ trên đường, thi thoảng lại hỏi “Sao da mày đẹp thế?” Với người phương Tây, da đẹp là da không bị mụn/clear, mịn, sáng khoẻ (không phải trắng) dù hồi đó da tớ không trắng như giờ vì như nói ở trên, tớ phơi nắng kinh hoàng, hầu như hè nào 3 tháng tớ cũng phượt lên rừng xuống biển và đầu thì luôn trần, mặt luôn naked/à lúc này hình như biết trang điểm rồi.

Travel-Quote-2.2

Lúc đó tớ còn là cô sinh viên nghèo nữa, luôn nghĩ mua một thỏi son £3 có khác gì thỏi son £30 ngoài cái vỏ đâu, học BA nên biết thừa các kiểu mánh khoé marketing, target market, brand image, 4Ps vân vân và mây mây. Cả năm cả tháng dùng mãi một lọ nền, một thỏi son, một cái kẻ mắt, vẫn xinh. Người yêu không để ý mỗi lần mình có quần áo mới, nói gì đến việc đổi màu son. Một lúc nào đó, trong đầu cũng có suy nghĩ là “tiêu tiền vào mấy cái phấn son phù phiếm này làm gì, có thừa tiền đâu”, và đánh đồng mấy bạn như vậy là nhảm nhí, thừa tiền cơ, cái này có lẽ là suy nghĩ chung của những-bạn-không-thích-mỹ-phẩm. Nhưng đó chỉ là suy nghĩ rất thoáng qua thôi, vì thời gian đó tớ không quan tâm lắm đến mỹ phẩm, dưỡng da này nọ, tớ còn rất nhiều thứ khác để bận tâm =)) Thứ tớ dành tiền nhiều nhất, và sẵn sàng dành nhiều tiền nhất có lẽ là sách, trước khi blog về mỹ phẩm tớ đã từng có 1 trang blog viết về sách, nhưng lâu rồi tớ cũng không viết.

Beautiful-Girl-Reading-Book-Wallpaper

Bây giờ, nhà lúc nào cũng có ít nhất 10 lọ kem chống nắng đợi để dùng… Tại sao từ 1 người không có ý thức khái niệm gì về kem chống nắng lại trở thành beauty blogger? Chuyện thì dài, nhưng có lẽ xuất phát từ sở thích thích ghi chép và chia sẻ. Ở bất kì giai đoạn nào, tớ cũng hoàn toàn thoải mái và hạnh phúc với những gì tớ lựa chọn. Giờ đã hiểu tại sao có người trả £30 thay vì £3 cho 1 cây son khác với cái vỏ trông-xấu-hơn-một-chút. Ngày xưa tớ chỉ dùng/có nhõn một cây son của L’Oreal, thi thoảng về nhà, mẹ đc người ta tặng son Dior, Chanel không dùng đến đem ra cho tớ dùng, lúc đó mới đc nếm thử vị son khác chứ tuyệt nhiên không có khái niệm hàng high-end và drugstore. Về sau đi làm, một phần vì cô bạn thân hay dùng Chanel nên hai đứa hay lượn ra đó xem và thử, chứ không phải vì tớ nghĩ “Chanel hơn L’Oreal”. Cây son Chanel đầu tiên tớ tự mua tên là Romance thuộc dòng Rouge Coco Shine, một cây cực dễ dùng… cho những ai mới bắt đầu tập thoa son :”>

chanel-rouge-coco-shines

Cũng có lúc nào đó, tớ bị lệ thuộc vào skincare, kiểu sợ hãi tuổi già, rồi phải cố gắng bôi trát cho đủ lượng kem chống nắng không da nhăn nheo, xấu lắm! Đời hết vui từ đây T__T Và bất chợt một hôm nhận ra rằng, cuộc sống này chẳng phải đã quá đủ những thứ làm ta buồn, stressed rồi hay sao? Nếu những năm tháng tuổi trẻ ngây ngô kia, tớ không biết về dưỡng da, nhưng lại vẫn sống rất vui vẻ và hạnh phúc, da vẫn đẹp và mặt vẫn tươi không cần tưới. Thì tại sao đến lúc mình có nhiều kiến thức hơn, bản lĩnh hơn lại bị những thứ “phù phiếm”, cũng chính là những thứ mình yêu thích chi phối? Nên bây giờ, một vài buổi sáng bôi bớt đi 1 chút kem chống nắng cho mặt đỡ dầu, hôm nay nghỉ ở nhà à, thôi nghỉ luôn kem chống nắng nhé, cũng chẳng sao. Tập trung nhìn vào những thứ làm mình hạnh phúc, vui vẻ, yêu đời, suy nghĩ tích cực, yêu người, yêu từng khoảnh khắc của cuộc đời. Chẳng phải phụ nữ hạnh phúc là phụ nữ đẹp nhất sao?

happy_girls_photo

Và đôi khi, bớt quan tâm một chút đến vẻ bên ngoài, đến làn da, đến mấy thứ phù phiếm này, sẽ làm bạn hạnh phúc hơn đấy 😉 Bớt khắt khe với vẻ ngoài của chính bản thân mình, và cả của những người xung quanh nữa. Dù chưa có một ngày nào da bị xấu đau đớn như những bạn bị mụn acnes, và càng không thể hiểu hết những mặc cảm, tự ti các bạn có mụn gặp phải, nhưng tớ chưa từng làm tổn thương bất kì 1 ai có làn da hay ngoại hình xấu cả… Vì tớ hiểu, như 1 kẻ mê sách “Don’t judge a book by its cover”. Chúng ta dành 1 tiếng để làm đẹp ở bên ngoài mỗi ngày, thì cũng nên dành 1 tiếng còn lại để làm đẹp bên trong nhé. Đối với tớ bây giờ, phụ nữ đẹp nhất là biết làm mình hạnh phúc, và làm cho cả những người khác hạnh phúc nữa!

GG,

P/S: Bài này viết không phải để cổ vũ các bạn dùng ít kem chống nắng đi, hoặc nghỉ luôn nếu không thích. Tất nhiên, tốt nhất vẫn là dùng đủ, bôi đúng lượng kem chống nắng hàng ngày. Chắc chắn, tớ vẫn sẽ khuyên các bạn đọc như thế vì đó là lời khuyên đúng. Nhưng, nếu bạn cũng đã từng như tớ, cảm thấy bản thân không thể vui vẻ apply đúng, đủ lượng hàng ngày, và làm chính mình thấy stressed, áp lực thì… thay vào đó, thi thoảng bôi ít đi một xíu, bớt phiền lòng đi để luôn vui vẻ và thoải mái. Vậy thôi ạ! ^^

Đừng quên follow tớ trên Facebook & Instagram nhé 😉

Advertisements